Tham luận

Tưởng Năng Tiến : Đạo Quân Thất Trận

Thêm vào danh sách yêu thíchPhản hồi thông tinBản inĐăng tải ngày: 03/09/2011
Tưởng Năng Tiến : Đạo Quân Thất Trận

"Không có gì quí hơn độc lập tự do."
Tôi biết thằng nói ra câu đó.
Tôi biết nó, cả nước này biết nó.
Việc nó làm, tội ác nó ra sao?
(N.C.T)



Thế kỷ thứ 19 các cường quốc Tây phương thả cửa chiếm đất lập thuộc địa để khai thác tài nguyên và lao động. Lao động thuộc địa không đủ, cường quốc Tây phương du nhập lao động Trung quốc.
Thế chiến thứ hai chấm dứt, Pháp quay trở lại các thuộc địa để lập Liên Hiệp Pháp, Anh trở lại các thuộc đia lập Khối Cộng đồng chung Anh quốc. Các thuộc địa tranh đấu giành độc lập và chủ quyền.
Nhưng ai cho các thuộc địa chủ quyền để được công nhận như một quốc gia.
Chiến tranh lạnh chấm dứt, chiến tranh khủng bố khởi diễn. Tới lúc này Tổng thống Bill Clinton mở chiến lược chống khủng bố toàn cầu, các thuộc địa đã giành được đôc lập mới được công nhận là một quốc gia và có chủ quyền.
Những cường quốc nào đã  công nhận chủ quyền của Việt Nam ? Sao họ không can thiệp cvho VN về việc  Trung quốc đã chiếm Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.
Trước mắt chúng ta nhìn thấy rõ, chính quyền Gadhaffi bị lật đổ; chính quyền lâm thời của Libya nay đang được các nước dần công nhận trong đó có cả Trung quốc, một nước chủ Trương không can thiệp vào nội bộ của các nước khác.
Tấc cả nguyên nhân phát sinh ra chiến tranh hay lật đổ chính quyền của các nước nhược tiểu để là ví quyền lợi  và lợi ích riêng của các cường quốc trên thế giới – Cởi chuồng cho lắm, dam  minh tằm cho nhiều vẫn là trâu – Hỡi những ông trí thức đóng khuôn nước ngoài !


Đạo quân thất trận
Tưởng NăngTiến


Ảnh Minh họa (Uyên Nguyên)
--Tưởng Năng Tiến - Từ giờ phút này trở đi các em nhận một nền giáo dục hoàn toàn Việt Nam, một nền giáo dục của một nước độc lập. - Hồ Chí Minh (3 tháng 9 năm 1945). Khi Hồ Chủ Tịch tuyên bố như trên, vào ngày khai trường đầu tiên của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà
(chắc chắn) không ai có thể hình dung ra được là “nền giáo dục của một nước độc lập” nó mắc (tới) cỡ nào? 

Gần hai phần ba thế kỷ sau, mãi đến ngày 7 tháng 5 năm 2011, cái giá này mới được ghi rõ - trên báo Sài Gòn Tiếp Thị:

Tháng Bảy mới là thời điểm chính thức các trường đầu cấp nhận hồ sơ tuyển sinh, nhưng hiện nay tại Hà Nội, cuộc chạy đua vào lớp 1 đã lên đến đỉnh điểm. Dù không giấy mực hay tuyên bố chính thức ‘giá’ vào trường điểm là bao nhiêu, nhưng các bậc phụ huynh đều hiểu muốn cho con vào trường mình mong muốn đều phải mở hầu bao. Một suất vào trường điểm lên đến cả vài nghìn USD.

Phóng viên Vĩnh Hà và Ngọc Hà, của Tuổi Trẻ Online, ví von:

“Vào Lớp Một Như Thi Hoa Hậu. Một bà mẹ sau khi biết con mình trượt trong đợt thi tuyển vào lớp 1 ở Trường tiểu học Nguyễn Siêu, Hà Nội đã than: Thế là con đã gia nhập đội quân thất trận...!
Lê Thị Thảo, Phó Chủ tịch UBND quận Tây Hồ, cho biết:

Do quỹ phòng có hạn, năm học này nhà trường tuyển sinh 50 cháu vào lớp 2 nhà trẻ và 150 cháu lớp mẫu giáo. Tổng số học sinh nhận mới và cũ năm học 2011-2012 là 814 cháu, dù đã vượt chỉ tiêu nhưng nhà trường cũng chỉ đáp ứng được 47% nhu cầu của trẻ được đến trường.

Cứ xem như thế thì trong cuộc chạy đua vào lớp một, năm nay, sẽ có rất nhiều các cô (hay cậu) bé tí hon thua cuộc. Các em thua không phải vì lý lịch xấu hơn, hoặc vì kém cỏi hơn chúng bạn mà chỉ vì bố mẹ mình... ít tiền hơn! Họ không có đủ khả năng tài chính để có thể (“lo lót”) cho con được tham dự vào “nền giáo dục của một quốc gia hoàn toàn độc lập.”

Chuyện tuyển sinh, với giá vài ngàn Mỹ Kim (chắc) chỉ là “cơn bão trong tách nước trà Hà Nội.” Tại nhiều nơi khác, cái giá để bước vào ngưỡng cửa học đường (thường) rẻ hơn nhiều hoặc chả phải tốn đồng xu cắc bạc nào ráo trọi.

Tuy thế, nạn lạm thu lệ phí (hay còn gọi là tự nguyện hoặc móc túi) vào đầu năm học cũng đủ khiến cho nhiều vị phụ huynh (túi rỗng) đành phải để cho con “gia nhập đạo quân thất trận.” Ký giả Nguyên Minh của báo Lao Động coi đây là những “khoản thu loạn và vô lý”:

Một phụ huynh có con vào lớp 1 Trường Tiểu học Hồ Tùng Mậu (TP.Nam Định) bức xúc phản ánh: ‘Trong cuộc họp phụ huynh đầu năm, chúng tôi được phát một tờ giấy in sẵn mẫu yêu cầu gia đình phải cam đoan không được thắc mắc đối với các khoản thu của nhà trường, trong đó có một khoản thu rất vô lý là: Đóng góp xây dựng thành phố với mức tiền 270.000đ. Tôi không hiểu vì sao một học sinh lớp 1 lại phải đóng tiền để xây dựng thành phố?’ Không chỉ có Trường Tiểu học Hồ Tùng Mậu, Trường Tiểu học Lê Hồng Sơn (Nam Định) cũng có mục này trong các khoản thu đầu năm.

"Hoành tráng" hơn, phụ huynh khối lớp 1 Trường Tiểu học thị trấn Phú Minh, huyện Phú Xuyên (Hà Nội) phải đóng góp tới 23 khoản thu đầu năm, trong đó có cả quỹ quản trường; quỹ chăm sóc cây; giấy kiểm tra; tu sửa cơ sở vật chất (trong và ngoài khu vực); bảo hiểm điện; quạt; vật kỷ niệm; khăn bông; hao mòn đồ dùng, khăn trải bàn + lọ hoa...


Nguồn: Báo Mới


Nói tổng quát, và nghiêm trang, theo lời giáo sư Hoàng Tụy: “Học sinh bỏ học nhiều, cơ hội được đi học đối với con em các gia đình nghèo còn khó...

Nếu muốn biết nó khó cỡ nào thì hãy nhìn cách đến trường của trẻ con ở xã Ayun, huyện Chư Sê, Gia Lai, theo tường thuật của phóng viên Thiên Thư – báo Dân Trí:

Hàng chục năm nay như một quy luật, để đến được lớp, trước tiên các em phải bơi qua 50m sông, tiếp đến là đi bộ hơn 5km đường đồi dốc rồi mới đến được lớp... Đã 35 năm nay, kể từ sau khi đất nước giải phóng, Ayun chưa có một học sinh nào tốt nghiệp được cấp 3. Ông Dương Mạnh Mẫn, chủ tịch xã Ayun cho biết: Người dân ở đây đã luôn ao ước có một cây cầu nhưng không biết làm thế nào. Vì kinh phí để xây một cây cầu là quá lớn đối với xã nghèo như Ayun.






Qua sông đến trường. Nguồn: Dân Trí.


Nghèo, lẽ ra, không nên đi học. Đời sống có những nhu cầu ưu tiên sắp sẵn: ăn – học. Ăn lo chưa xong còn bầy đặt học hỏi làm chi cho nó thêm phiền. Tại một phiên chợ sớm, họp lúc nửa khuya và tan lúc trời vừa hừng sáng – tại thị trấn A Lưới, Thừa Thiên, Huế – phóng viên Như Ý và Văn Long đã ghi lại được nhiều hình ảnh mưu sinh (nhọc nhằn) của những bé thơ miền núi:





Hai cô bé bán rau. Nguồn: thitruongvietnam.com


Em Hồ Thị Nhơn, 5 tuổi (thôn Pơ Nghi 1, xã A Ngo) thức dậy từ 2h đêm với mớ rau má mang đi. Em Hồ Thị Hiền, học sinh THCS Hồng Quảng đang ngồi bên chậu hến. Hồ Thị Hiền tâm sự: ‘Buổi chiều, khi cô giáo cho lớp nghỉ là em lên cái suối xa để mò con hến, rồi chờ đến sáng sớm mai để đem xuống chợ.’ Mỗi lon hến tươi của Hiền có giá 1.000 đồng. Em vẫn đi mò thường xuyên, và sau mỗi buổi chợ em có được 10 đến 15 ngàn để giúp mẹ cải thiện bữa ăn gia đình và mua thêm sách vở.

Dù không phải là thầy bói, tôi cũng biết là trên bàn tay của các em Hồ Thị Nhơn và Hồ Thị Hiền không có đường học vấn; hoặc, lỡ có, chắc cũng ngắn thôi. Không đứa bé nào có thể tiếp tục thức dậy mãi lúc hai giờ sáng để em hến đem rau ra chợ bán, xong vội vã đến trường, rồi tan trường lại lật đật đi hái rau mò hến .... cho buổi chợ hôm sau. Sức người, kể cả người miền núi chúng tôi, có hạn thôi chớ bộ. Sớm muộn gì các em cũng phải “gia nhập đạo quân thất trận” thôi.

Hình ảnh của “đạo quân thất trận” ở miền xuôi, xem chừng, cũng không sáng sủa hơn được bao nhiêu:

Những thân hình gầy còm đen đúa, quần áo lấm lem, tay cầm móc sắt lủng lẳng sau lưng chiếc bao tải ùn ùn kéo vào bãi Nam Sơn nhặt rác. Dù dưới cái nắng hè chói chang, nhưng chúng vẫn không nản tới đây thu gom những thứ mà người ta bỏ đi...Với giá 3.000 đồng/kg nhựa, 4.300 đồng/kg sắt, 1.000 đồng/kg bìa carton và túi nilon. Cả buổi nhặt rác, lũ trẻ cũng có thể kiếm cho mình được hai tới ba chục nghìn đồng. Nhưng để đổi lại, ngày ngày, chúng phải sống chung với rác thải và hàng nghìn thứ dịch bệnh trên những đống rác như thế. Hơn nữa, việc học hành bị bỏ bê. Hầu hết không có đứa trẻ nào học cao hơn lớp 9. Những đứa trẻ nơi bãi rác này, nhìn đứa nào cũng mặt mày đen đúa, cáu bẩn và hôi hám vì cả ngày dầm mình cùng rác thải. Đứa nào cũng gầy còm vì hàng ngày chúng phải hít thở cùng cả một bầu không khí ô nhiễm nặng nề mà không hề có bảo hộ gì ngay cả chiếc khẩu trang.





Mưu sinh trên rác: Nguồn: CAND.COM


Cuối thế kỷ trước, có người đã viết những câu thơ về Đạo Quân Thất Trận như sau:


Họ lặng lẽ đi như đội quân thất trận
Cán dậm chúi xuống mặt đường – Những nòng súng gỗ hết đạn 
Những tấm áo rách sặc mùi bùn phơi trong lòng dậm như cờ ngày việc làng giã đám 
Vảy cá bám trên áo họ lấp lánh những tấm huân chương. 
Họ chẳng cần tung hô, cũng chẳng đợi đón chào 
Như mây trước cơn giông trôi nặng nề, oi bức 
Những người đàn bà vác dậm đi thành một hàng dọc về phía bên phải sát mép đại lộ 
Họ đến từ đâu và sẽ đi đâu? Với mùi tanh cua ốc tỏa quanh người.
Nguyễn Quang Thiều (1993)

Bây giờ, đất đai ở Việt Nam đã trở nên của hiếm. Bùn lầy, cá, ốc mất dần. Những “tấm áo rách lấp lánh vẩy cá, sặc mùi bùn, mùi tanh của ốc” là hình ảnh (lãng mạn) chỉ còn lại trong... thơ!

Chỉ riêng tại khu vực thuộc tỉnh Hà Tây cũ – theo Tiền Phong Online, số ra ngày 7 tháng 7 năm 2011 – trong 3 năm qua đã có tới 47% số mảnh đất nông nghiệp thuộc quyền sử dụng của nông dân đã bị thu hồi, phần lớn là do mở rộng địa giới Hà Nội.

Nông thôn đang thu nhỏ lại. Nông dân phải lần về đô thị, và đã hình thành một đạo quân thất trận (mới) của thế kỷ 21. Họ không chỉ bán mồ hôi mà còn phải bán luôn cả hình hài nữa – theo tường thuật của ký giả Nguyễn Bay:

Một ngọn đèn dầu, cái giỏ nhựa đựng đồ nghề đấm bóp, giác hơi, chiếu cói, gối hoa trải sẵn hoặc chỉ là một tấm áo mưa. Thợ giác hơi quanh KCN Tân Tạo đa số là nữ với các ‘chiếu’ trên vỉa hè, ven đường, thậm chí chỉ một mô đất giữa ruộng; hoạt động từ 18g30 đến 3-4 giờ sáng...

Gần một năm nay, các ‘chiếu’ giác hơi ngày một dài thêm hàng cây số (đường đi Long An, An Sương). Lúp xúp trong bụi cây, bờ cỏ, chúng tôi nhận ra nhiều thợ vốn là công nhân... Những khi tan ca, họ lẫn vào dòng thợ ‘chào hàng’... Tiền công 10.000 - 15.000 đồng/lần, bằng nửa ngày công... làm thợ.

Dẫy chiếu “ngày một dài thêm” vì vật giá mỗi lúc một tăng mà đồng lương thì không. Lương bổng công nhân Việt Nam không thể nâng cao hơn vì những người lãnh đạo ở xứ sở này đã lựa chọn một … quốc sách thấp – theo lời ông Hồ Xuân Lâm, trưởng phòng quản lý lao động các khu chế xuất - khu công nghiệp TP.HCM, vào ngày 9 tháng 7 năm 2011:

Chúng tôi đã có cuộc họp với Hiệp hội Doanh nghiệp Đài Loan và tư vấn cho họ hãy trả lương cao hơn để tránh đình công. Họ nói là rất muốn trả cao hơn nhưng không thể vì quy định lương của Chính phủ Việt Nam quá thấp, các đối tác nước ngoài dựa vào đó kềm giá đơn hàng nên có muốn cũng không thể tăng hơn được”.

Từ nhiều năm trước Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên đã có nhận định như sau:

Việt Nam đã bỏ cuộc trong cuộc chạy đua tri thức và kỹ thuật, hoạt động kinh tế chỉ còn tập trung trong các ngành đòi hỏi những kỹ năng thấp (đồ gỗ, may mặc, giầy dép, thực phẩm …). Những sản phẩm này đang bị cạnh tranh rất gay gắt từ những quốc gia chậm tiến sẵn sàng chấp nhận đồng lương rẻ mạt.

Ngày 3 tháng 9 năm 1945, ngày khai trường đầu tiên của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà, Hồ Chủ Tịch đã long trọng tuyên bố: “Từ giờ phút này trở đi các em nhận một nền giáo dục hoàn toàn Việt Nam, một nền giáo dục của một nước độc lập.

Sáu mươi sáu năm đã trôi qua, ba thế hệ đã bị hy sinh: hy sinh chống Pháp để giành độc lập, hy sinh chống Mỹ để thống nhất đất nước, hy sinh làm những nông dân không có đất, và những công nhân không có tay nghề để đô thị hoá và công nghiệp hoá đất nước. Với đường lối giáo dục hiện nay, rõ ràng, Đảng và Nhà Nước đang tính hy sinh (luôn) thế hệ kế tiếp – thế hệ thứ tư!

Tình trạng đất nước, tuy thế, chưa lấy gì đáng lo cho lắm – theo như ý kiến của TS Vũ Minh Khương:

Khó khăn trong quyết định của mỗi người chúng ta hôm nay không phải là làm cách gì để đất nước tiến lên mà là làm gì để chúng ta không lùi tiếp nữa, bởi đường lùi của chúng ta còn rộng rãi thênh thang lắm.

Ông cha chúng ta để lại cho chúng ta đất đai ở vị thế đẹp và nhiều tài nguyên quý giá. Thế giới lại thương cảm chúng ta đã trải qua những cuộc chiến tranh khốc liệt. Thế hệ chúng ta chỉ cần cho nhượng thuê đất trong các dự án đầu tư dễ dãi, bán tài nguyên, và vay nợ quốc tế cũng đủ sống xênh xang được 20-30 năm nữa. Ta nhượng đất của ông cha làm sân golf và dân ta sẽ không thể đói nhờ nghề nhặt bóng và đánh giày…

Dân tộc này, như thế, không những vẫn có thể tồn tại mà còn đủ điều kiện để “sống xênh xang 23-30 năm nữa” lận.


"Không có gì quí hơn độc lập tự do."
Tôi biết thằng nói ra câu đó. 
Tôi biết nó, cả nước này biết nó. 
Việc nó làm, tội ác nó ra sao?  (N.C.T)




Gửi Dân Làm Báo
nguồn -Đạo quân thất trận

---

-
Phụ huynh phải đóng nhiều khoản không hợp pháp
-- -Hà Nội: Phụ huynh phải nộp cả tiền tưới cây!(Dân Việt) - Trước thềm năm học mới, Sở GDĐT Hà Nội đã có công văn yêu cầu “siết chặt” các khoản đóng góp đầu năm. Có 4 khoản nhà trường không được thu của học sinh là phục vụ bảo vệ, trông xe, an ninh và vệ sinh.
-
--
Hà Nội: Trẻ mầm non phải đại tiện vào...túi nylon

(Dân Việt) - Từ nhiều năm nay, hơn 500 học sinh và 42 giáo viên Trường Mầm non xã Hữu Bằng,Thạch Thất, Hà Nội phải đi mượn lớp, phải dùng chung một phòng vệ sinh và thường phải đi đại tiện vào... túi nylon.
-
-Việt Nam vẫn đang đi tìm triết lý giáo dục? (VNN 20-8-11) -THD- Nên giữ kín, đừng cho sinh viên học sinh biết tin này.

--Các địa phương "đặt hàng" hoạt động nghiên cứu khoa học (Bee.net 24-8-11)  -THD-  Đề nghị tỉnh Trà Vinh (quê của ông Phó Thủ tướng có ý kiến này) bỏ ra 10 nghìn tỷ, "đặt hàng" các nhà khoa học đo hàm lượng khí ni-trơ trên sao Kim.
-
“Ai không nghe trí thức, người đó dại” (Bee.net 15-8-111) -- Có lãnh đạo sẽ bảo: Những người tôi nghe, theo định nghĩa, đó là trí thức.
“Vàng ròng” quốc gia đang thiệt thòi nhất?
(Tamnhin.net) - Hiện nay, giới khoa học, được coi là “vàng ròng” quốc gia đang chịu thiệt thòi nhất trong những người làm công ăn lương. Họ không có chế độ đãi ngộ, phụ cấp hoặc các danh hiệu tôn vinh như ngành giáo dục hay các ngành...
--
Nhà báo… “nhân dân” (Tin tức).


--
Bị kỷ luật, một hiệu trưởng tự tử
Người Lao Động
Sau khi bị UBND huyện Bảo Lâm - Lâm Đồng ra quyết định cảnh cáo vì mắc một số sai phạm, hiệu trưởng Huỳnh Đình Phúc đã tự tử. Thông tin từ cơ quan chức năng của huyện Bảo Lâm cho biết ngày 24-8, cơ quan CSĐT của công an huyện đã vào cuộc điều tra làm ...
Một hiệu trưởng trường tiểu học tự tửDân Trí
Hiệu trưởng tự tử sau khi bị phạt cảnh cáoNhân Dân
Điều tra cái chết của một hiệu trưởngNông Nghiệp
 ------
-
Giáo dục thần dân hay giáo dục công dân? (VNN 23-8-11)  - Bài Phan Hồng Giang

 -
Đừng để mất uy tín giải thưởng và danh hiệu (HV 11-8-11) -- Đề nghị một giải pháp: Tạm ngưng ban phát mọi giải thưởng và danh hiệu trong 10 năm!
- Nhà văn Nguyên Ngọc xin rút xét giải thưởng(Dân Việt) - Theo thông tin từ Hội đồng cơ sở xét Giải thưởng Nhà nước, Giải thưởng Hồ Chí Minh về lĩnh vực văn học ngày 24.8, có hai nhà văn đã làm đơn xin rút khỏi đợt xét giải lần này là nhà văn Sơn Tùng và nhà văn Nguyên Ngọc.

-

-----------

-
-Lời cha dặn (SGTT 15-8-11) -- P/v Nhà văn, dịch giả Phan Hồng Giang
-Hàng loạt trường sẽ phải đóng cửa ngành học (VnEx 16-8-11) -thd- Mở trường đại học ở Việt Nam không khác gì mở quán karaoke. Có khách thì mở, không thì đóng, đi ngủ sớm!
-Việt Nam ra ngõ gặp... Hoa hậu (ĐV 14-8-11) -- Cám ơn! Cám ơn tác giả bài này!


(Dân trí)- “Ngày xưa, khi đi xin tiền làm phim, tôi có thể nói với người ta, “chúng tôi có một câu chuyện và có sự tâm huyết, hãy đầu tư cho chúng tôi”. Bây giờ nếu đi xin tiền, tôi nói như thế, người ta sẽ cười cho!”- Charlie Nguyễn chia sẻ về dòng phim thị trường.
 >>  “Làm phim bây giờ, càng giả dối, càng nhiều tiền”
Phương Thanh và những pha chạm trán nảy lửa với đồng nghiệp (Bee.net 18-8-11) -- Tát Hồ Ngọc Hà, đấm Nini Khanh, cạch mặt Đàm Vĩnh Hưng
Xem tivi 6 tiếng/ngày sẽ tổn thọ 5 năm (SGTT 17-8-11) -- Đúng như vậy! Tôi còn sống đến hôm nay là nhờ không xem TV.

Chúng ta chắc chắn sẽ mất nước!

Song Chi


Chúng ta chắc chắn sẽ mất nước, nếu nhìn vào tấm hình những người đi biểu tình yêu nước bị công an VC -là những con người cùng chung máu đỏ da vàng, cùng ngôn ngữ, cùng chung sống trên một lãnh thổ đất mẹ cong cong hình chữ S- đánh đập, đối xử thô bạo như với kẻ thù hay tội phạm loại nặng. Nào vác trên vai như khiêng con vật giữa phố, nào kéo lê xềnh xệch giang hai tay hai chân giữa đường, nào bị đạp thẳng vào mặt, ngực, bị quẳng quật trên xe...Những bức hình chụp, video clip còn đầy đó trên mạng, thời buổi này có cái gì che dấu được dưới ánh sáng mặt trời?

Chúng ta chắc chắc sẽ mất nước khi đa số đội ngũ công an chìm nổi, cảnh sát cơ động cho tới dân quân trật tự...còn tin rằng những người đi biểu tình ôn hòa xuất phát từ lòng yêu nước -là những kẻ bị bọn xấu lợi dụng, sẽ trở thành có hại cho chế độ, cho cách mạng, cần phải trấn áp. Hoặc họ được các thế lực thù địch nào đó cho tiền, chỉ với 50.000/đồng, để xuống đường gây rối!

Chúng ta chắc chắn sẽ mất nước bởi con số những người dũng cảm đi biểu tình để cất lên tiếng nói phản đối những hành vi ngang ngược, gây hấn của nhà cầm quyền Trung Quốc còn quá ít nếu so sánh với những con người thờ ơ, bàng quan, vô cảm trước vận mệnh đất nước. Còn quá nhiều những người tin rằng cái bọn xuống đường kia là bọn phản động hoặc rỗi hơi, muốn chơi nổi. Rằng không nên dính dáng đến chính trị, chuyện lớn đã có nhà nước lo, đảng lo. Rằng biển Đông vẫn yên tĩnh!! quan hệ giữa hai nước vẫn tốt đẹp!! chỉ có những kẻ có cái nhìn bi quan, tiêu cực là hay làm lớn chuyện mà thôi!!

Chúng ta chắc chắn sẽ mất nước bởi ngay trong những ngày một con tàu thăm dò dầu khí của VN bị tàu Trung Quốc cắt cáp, và sự căm phẫn của người dân đang đốt nóng các diễn đàn, báo chí, thì một ông Phó Thủ tướng (Hoàng Trung Hải) lại ra lệnh tích cực triển khai xây dựng Cung Hữu Nghị Việt Trung (một dự án được xây dựng từ nguồn vốn viện trợ không hoàn lại của nhà nước Trung Quốc dành cho nhà nước Việt Nam!). Trong những ngày tháng 6, khi người dân đang sục sôi xuống đường biểu tình thì đoàn Mặt trận Tổ quốc VN (một tổ chức mang tiếng là đại diện cho nhân dân) lại đang đi thăm Trung Quốc để khẳng định Việt Nam rất coi trọng mối quan hệ với Trung Quốc (lời của Phó Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam Trần Hoàng Thám). Những ngày tháng 7, khi ngư dân VN tiếp tục bị tàu quân sự Trung Quốc với các binh lính có vũ trang đánh đập tàn tệ thì đoàn lãnh đạo các cơ quan báo chí-Hội nhà báo VN lại đang hồ hởi đi thăm Trung Quốc v.v...

Chúng ta chắc chắn sẽ mất nước bởi giữa lúc cả thế giới, trong đó có Hoa Kỳ, đều lên tiếng bênh vực VN, lên án hành động ngày càng leo thang gây hấn của Trung Quốc trên biển Đông và sẵn sàng chìa bàn tay cho VN. Thì ngay sau đó, từ ông Bộ trưởng Bộ quốc phòng Đại tướng Phùng Quang Thanh cho đến ông Thứ trưởng ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn lại tiếp tục ca bài ca Việt Nam luôn coi trọng quan hệ đoàn kết, hữu nghị, "đối tác hợp tác chiến lược toàn diện" với Trung Quốc; tiếp tục trân trọng 16 chữ vàng lừa mỵ. Và ông Thứ trưởng ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn lại thân hành sang tận Bắc Kinh, chấp nhận con đường đàm phán song phương với Trung Quốc!

Chúng ta chắc chắn sẽ mất nước bởi là một nước nhỏ, yếu hơn Trung Quốc nhiều lần nhưng những người lãnh đạo VN lại khước từ mọi lợi thế chính nghĩa mà VN đang có trên hồ sơ biển Đông, khước từ sự hỗ trợ của bạn bè quốc tế, khước từ mọi sự đàm phán đa phương, dựa cậy vào luật pháp quốc tế...Từ ông Thứ trưởng Bộ quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh cho đến ông Chuẩn đô đốc Phạm Ngọc Minh, Phó Tư lệnh Tham mưu trưởng quân chủng hải quân, mạnh miệng tuyên bố VN không liên minh liên kết quân sự với bất cứ nước nào, không cần đến bất cứ ai, tự mình cúi đầu đi thẳng đến cái bẫy đàm phán song phương của kẻ thù!

Chúng ta chắc chắn sẽ mất nước bởi đường lối ngoại giao sai lầm của đảng và nhà nước cộng sản VN, chọn kẻ thù lâu dài của dân tộc làm đồng minh, bạn bè, sợ hãi làm bạn với các quốc gia dân chủ tiến bộ. Một đường lối ngoại giao không rõ ràng, nước đôi nước ba, lúc thế này lúc thế khác, làm mất lòng tin của nhân dân và cả thế giới!

Chúng ta chắc chắn sẽ mất nước với một nhà nước mang tâm lý khiếp nhược sợ hãi nước khác quá nặng. Một nhà nước không dám và cũng không thể bảo vệ được người dân của mình trên biển và cả trên bờ. Một nhà nước không dám đứng về phía nhân dân, thiếu lòng tin vào nhân dân, luôn luôn đặt quyền lợi và sự tồn vong của đảng, của chế độ lên trên quyền lợi của đất nước và dân tộc. Một nhà nước không bao giờ công khai minh bạch việc nước trước quốc dân, chỉ chăm chăm đi đêm, hết ký hiệp ước này lại đến thỏa thuận kia. Đất đai biển cả cứ ngày càng hẹp dần, mất dần.

Chúng ta chắc chắn sẽ mất nước bởi ngay chính những người dân, kể cả tầng lớp trí thức nhân sĩ, dù đã hiểu ra cái họa mất nước là từ phương Bắc, nhưng vẫn chưa nhìn ra hoặc chưa dám thừa nhận gốc rễ của cái họa mất nước chính từ những kẻ bán nước đang ngồi trên đẩu trên cổ dân tộc, từ sự lựa chọn, con đường đi mà họ đang dẫn dắt cả dân tộc phải theo! Nên chỉ kêu gọi đảng sửa đổi, cải cách mà không dám nghĩ đến chuyện phải thay đổi luôn cả cái đảng ấy, cả mô hình thể chế chính trị này.

Chúng ta chắc chắn sẽ mất nước bởi trong từng người dân Việt, vẫn là cái tâm lý ích kỷ cộng với tầm nhìn ngắn, chỉ thấy cái lợi trước mắt mà không thấy cái hại lâu dài, chỉ nghĩ đến cái lợi cho bản thân mà không nghĩ đến cái lợi chung của đất nước, của cả cộng đồng.

Chúng ta chắc chắn sẽ mất nước bởi muôn vàn cái thực tế hiển nhiên đang bày ra trước mắt như thế.
Nhưng thực sự thì, chúng ta đã mất nước chưa?
VN có còn là một quốc gia hoàn toàn độc lập, toàn vẹn về lãnh thổ lãnh hải?

Câu trả lời đau đớn là chúng ta đã mất nước rồi, mất dần dần, mất toàn diện về mọi mặt mà chúng ta nhiều người vẫn chưa ý thức hết.

Chúng ta đã mất nước rồi khi nhìn lại trên dải đất VN này, người nước lạ muốn làm gì thì làm, vào ra nước ta như chỗ không người, vơ vét tài nguyên, nguyên liệu, thực phẩm chất lượng cao mang về nước vả đổi lại những hàng hóa thực phẩm kém chất lượng, hàng độc hại. Thuê đất thuê rừng của ta, đưa người sang làm việc rồi cắm rễ lâu dài trên quê hương ta. Những công trình kinh tế trọng điểm đều trao vào tay người nước lạ. Trong những công trường, nhà máy... của nước lạ, người nước lạ tràn ngập, nếu có chuyện gì xảy ra, khác nào kịch bản Con ngựa thành Troy sẽ xảy ra?

Chúng ta đã mất nước rồi khi báo chí phê phán chỉ trích Trung Quốc thì bị Bắc Kinh cao giọng mắng nhà cầm quyền VN phải biết định hướng dư luận, phải về dạy dỗ lại nhân dân! Nhất cử nhất động của đảng, của nhà nước VN đều "được" sự quan tâm chỉ đạo kèm cặp của Bắc Kinh. Và ngay trong những cuộc biểu tình của người VN, cũng có bóng dáng người Trung Quốc đứng quan sát, theo dõi, chỉ thị...

Chúng ta đã mất nước từ lâu, từ trong sự lệ thuộc về tư tưởng, khi sao chép của Trung Quốc từ mô hình thể chế chính trị, kinh tế... cho đến cách ứng xử với nhân dân, học theo làm theo từ cải cách ruộng đất, đánh tư sản mại bản cho đến mẫu trang phục quân đội! Từ trong sự lệ thuộc về kinh tế ngày càng nặng nề, mà lệ thuộc kinh tế tất yếu đưa đến sự lệ thuộc vể chính trị. Lệ thuộc về văn hóa, lệ thuộc về tinh thần.

Đâu cần phải đợi đến khi chiến tranh xảy ra, chúng ta mới thực sự mất nước?

Song Chi

Tưởng Năng Tiến
Theo: ttngbt
Lên đầu trang