
Hà Thượng Nhân là một nhà thơ đầu đàn của Văn Thơ Lạc Việt, cũng có người gọi ông là Hà Chưởng Môn. Ông cùng thời với Thế Lữ, Xuân Diệu, Huy Cận. và bạn thân thiết với Nguyễn Hữu Loan, nhưng vốn bản tính khiêm cung nên ít khi muốn lộ diện. Ông làm thơ như nói. Đọc là ra thơ. Đôi khi tưởng là chơi mà thật là thơ, lời thơ luôn hào hùng phóng khoáng trong niêm luật đàng hoàng.
Thi sĩ Hà Thượng Nhân:
Hà Thượng Nhân là một nhà thơ đầu đàn của Văn Thơ Lạc Việt, cũng có người gọi ông là Hà Chưởng Môn. Ông cùng thời với Thế Lữ, Xuân Diệu, Huy Cận. và bạn thân thiết với Nguyễn Hữu Loan, nhưng vốn bản tính khiêm cung nên ít khi muốn lộ diện. Ông làm thơ như nói. Đọc là ra thơ. Đôi khi tưởng là chơi mà thật là thơ, lời thơ luôn hào hùng phóng khoáng trong niêm luật đàng hoàng. Khi viết thơ trữ tình thì như trong độ tuổi đôi mươi, tuổi của yêu đương tràn đầy sức sống.
Trước năm 1975 ông làm Chủ Nhiệm Nhật báo Tiền tuyến, báo quân đội và viết cho các báo tại Sài gòn. Đặc biệt phụ trách mục Đàn Ngang Cung của báo Tự Do. Ông có tài làm thơ trào phúng, nêu lên những tệ trạng xã hội nhất là tệ trạng của kẻ có quyền. Ông đã cười cụ Hương, ông cũng đã chọc ông Nguyễn Cao Kỳ khi những vị này trên đỉnh cao quyền thế.
Năm 1946 ông là người đứng đầu cơ quan văn hóa khu tư, tức là Thanh Nghệ Tĩnh ngày nay.
Đầu thập niên 50, ông rời khu Tư về Hà Nội, di cư vào Nam. Năm 1954 ông được đồng hóa gia nhập quân đội với cấp bậc Đại Úy làm việc tại Nha Chiến Tranh Tâm Lý.
Mọi năm ông làm chánh chủ khảo cho giải thi thơ văn, nhưng nay đã trọng tuổi, nên ông nói để ông đứng ngoài, tuy nhiên các bài đoạt giải chúng tôi vẫn đem đến trình ông, khi đọc, ông rất ưng ý.
Còn đây một mảnh trăng thề
Của thơ ngày cũ đôi bề cuồng điên
Đã quên cả đến cái tên
Thì trăng thuở ấy còn phiền núi non

Cứ Tết đến cầu mong các Cụ
Tuổi tuy già lụ khụ, lòng xanh
Gặp nhau tấc dạ chân thành
Bỏ nhà bỏ nước, đâu đành bỏ nhau

Hoàng Song Liêm năm mươi năm rồi anh mới lại cho tôi đọc thơ. Thơ anh vẫn trẻ như ngày nào. Hình dáng chúng ta không còn như xưa nữa nhưng tinh thần chúng ta nào có gì đổi khác. Tôi mừng cuộc đời chưa làm tôi mất một người bạn, một người thơ.
Xưa nay có mấy người thua trận
Gom góp nhau về kể chuyện chơi
Thắng bại phải chăng là nỗi nhục?
Ta còn nhau đó cũng là vui

Thuyền đời trôi dạt long đong
Vẫn còn tưởng nhớ, còn mong điệu hò
Từ nay ta chẳng làm thơ nữa
Nhớ hão thương hờ thắt đáy tim
Rượu say liệu có kẻ nào ?
Chỉ mong được dịp trôi vào mắt em ?
Ta say vỗ chén hỏi thêm :
Nếu không tình ái đâu thèm thi ca ?

Tôi có lần hỏi tuổi bác, bác trả lời 9 chục. Rồi nói tiếp : “Mình cũng không biết tại sao lại sống lâu như vậy”. Tôi nói rằng : “Tại bác sống đời thi sĩ. Sống bên cạnh cuộc đời. Tại bác không sống tỉnh. Bác sống say say. Bác tự hỏi lòng : “ Mình say sao ? Bác say thật rồi.Một đời sung sướng. Một cuộc sống tuyệt vời. Bác thuộc về một số rất ít.Những mái đầu cất cao, không một lời than thở
Hôm nay ngày phát tang và thăm viếng thi hài anh Dương – con trai Cụ Hà Chưởng Môn – Anh Đông Thiên Triết đã nhiệt tình gom 9 bài họa “Bố Khóc Con “ và “lay out “ rồi đích thân đem đến nhà quàn trao tận tay cho Cụ.
Chúng tôi xin báo tin buồn đến toàn thể quý vị là Nhà Thơ Hà Thượng Nhân Chủ Tịch Hội Đồng Cố Vấn của Cơ Sở Văn Thơ Lạc Việt và Thi Văn Đoàn Bốn Phương đã từ trần lúc 7 giờ 45 phút tối ngày Thứ Ba 11 tháng 10 năm 2011 nhằm ngày rằm tháng 9 năm Tân Mão tại San Jose. USA
| 5.291.891 | |
| 10 |