
Phan Tưởng Niệm

Nhìn qua khung cửa, bình minh đã ló dạng – ánh sáng ban mai chiếu vào, bầu trời nước Mỹ đã hiện ra trước mặt – một ngày rất đẹp. Nhìn qua phía trái, Thục Trinh dựa đầu vào vai Hắn vẫn còn ngủ say./.
Rồi buổi chiều khi thành phố lên đèn là Gã lại phải ra đi, con tàu gầm vút lên cao đưa Gã về một miền đất lạ , miền đất đầy gấm, đầy hoa mà bao nhiêu người đang mong ước. Nhưng sao lòng Gã vẫn cảm thấy ngậm ngùi - nhớ nhớ, thương thương vùng đất đã sinh ra Gã và nuôi Gã lớn lên với những tháng ngày ấp yêu mộng tưởng. Rồi Gã tự nhũ thầm : - Tất cả đã qua ... đã qua - Chỉ còn Là Kỷ Niệm ./.
Buổi chiều trên con phố Argyle của miền Chicago lạnh giá - người đàn ông cô độc lần lủi bước đi dù cơn mưa cuối mùa cứ đổ xuống - người đàn bà đứng lẵng lặng nhìn theo - dòng nước mắt rơi ...rơi dài …rơi dài .. .

Ta đứng lặng nhìn trời,
Em đứng lặng nhìn mây.
Trời âm u trở lạnh,
Mây bay về chốn xa.
ù Đêm nay, từ một góc trời xứ lạ - Thành phố Chicago giá lạnh buốt người. Bỗng nhớ về quê hương, nhớ về bạn bè, nhớ về người thân và nhớ đến Nhu, nên tôi viết những dòng này riêng cho Nhu đây .Nhu - Nguyễn văn Nhu! Người bạn thân thương của những tháng ngày dài năm cũ.

anh về qua phố chiều tắt nắng
thành phố buồn tênh - thiếu vắng em .
anh qua trường cũ - chiều xưa đợi
tìm lại dư hương - kỷ niệm xưa .
Tôi ngồi vá mảnh tình si
Từ ngày em bỏ tôi đi theo chồng
Hôm nay trời đã vào đông
Cơn mưa rớt lạnh – nghe lòng xót xa .

ta vùi mặt lạnh ôm thương tích /nhức nhối buồng tim cuộc chiến qua /nhìn xác bạn bè nằm rữa mục/ mà nghe dòng lệ chảy xót xa
Trong phòng riêng tiếng hát Bảo Yến nỉ non từ chiếc máy CD vọng lại với bài “ Quê hương” của Đỗ Trung Quân: “ ….Quê hương mỗi người chỉ một, như là chỉ một mẹ thôi…Quê hương nếu ai không hiểu… sẽ không lớn nổi thành người...” . Tôi và Yến không ai bảo ai, cùng ngồi im lặng…im lặng để nhớ về quá khứ, nhớ về ngôi trường, nhớ về thầy cô, nhớ về bạn bè, nhớ về Quy Nhơn với những tháng ngày ngây thơ ấp yêu kỷ niệm.

tháng tư mưa đổ xuống
phủ ướt khắp dân tình
tôi lấy tay vuốt mặt
nhìn rõ sự nhục vinh .
tình yêu ! – ai hiểu niềm riêng ?
từ trong sâu thẩm trái tim dại khờ
trãi tình qua những vần thơ
ngở rằng tình đến ai ngờ tình xa
Thơ tôi đem bán ai mua ?
Em chê chán bỏ mấy mùa trăng qua
Từ em - áo cưới xe hoa
Là thơ tôi cũng nhạt nhòa văn chương.
vẫn trường ngày cũ xưa yêu
vẫn bao kỷ niệm êm đềm dấu in
thời gian trôi biết đâu tìm ?!
lật từng dĩ vãng nỗi niềm xót xa .
Nấm đất nhỏ - trong hình bóng mẹ chiều làng quê - quảy gánh đường về bước ngược xuôi - đất bám hương quê con nhớ mãi ! - tròn đời mẹ ạ !
tình học trò tháng ngày trong như nắng ghi yêu thương nhật ký mối tình đầu anh viết to ba chữ : Chim Én Ơi ! rồi chấm hết !... bỏ lững lờ giấy trắng
| 5.291.888 | |
| 13 |