
Nguyễn Phan Ngọc An
Con chẳng tròn câu hiếu hạnh
Lo cho Cha Mẹ tuổi già
Ðến khi nằm yên huyệt lạnh
Lẻ loi dưới bóng trăng ngà
lấp loáng trong màn sương đêm, một ngọn gió nhẹ mát như nhung hôn vào những bông hoa đang lã lướt gọi mời và ánh trăng đang ngọt ngào cười với gió, vầng trăng kia vẫn muôn đời là chứng nhân trong vũ trụ – Còn gì huyền hoặc liêu trai hơn chuyện tình giữa hoa và gió hôn nhau, nàng trăng thẹn thuồng đỏ mặt chứng kiến trong đêm khuya tỉnh mịch giữa núi đồi hoang vu…

Bên vầng trăng ảm đạm đêm nay, một người đang khóc cho một người, nàng mượn ánh trăng thu viết gửi chàng trang tâm khúc của tâm tư, rồi mai đây đời trôi dạt về đâu nàng cũng thấy ấm lòng vì nàng biết cuộc đời như áng phù vân, hãy trao tặng nhau những gì cao đẹp nhất của tâm hồn mà ta có được …

Cứ như thế, mỗi ngày Quyên với chàng trao đổi qua phone hàng mấy giờ liền, có cuộc điện đàm dài đến 6 giờ vẫn chưa dứt, như có căn duyên tiền định, cả hai cảm nhận một tình yêu rào rạt trong tâm hồn, một hạnh phúc đang mở ngỏ đón chào và ngày ấy đã đến…

Người nặng tình yêu cho đất nước
Bao giờ quên được hận Sông Ba
Chia ly bờ cõi sầu tan tác
Nước Việt nghìn năm thấm lệ nhòa…

“vợ chồng là nợ tiền khiên, trả hết nợ là mừng rồi, thoát nạn rồi con ơi – còn ai gieo gió thì gặt bão – ngày xưa quả báo còn chầy, ngày nay quả báo một giây nhãn tiền” Mây Hồng cười vui, trước mắt nàng bầu trời như rực rỡ hơn vì đã cắt bỏ được những ung nhọt, mắt vẫn sáng, môi vẫn hồng và niềm tin đức năng thắng số, nàng vẫn tin vào một ngày mai tươi đẹp “ qua cơn mưa trời lại sáng” ….

Chàng lủi thủi bước lại chiếc xe, mở cửa bước lên rồ máy rồi lại bước xuống nhìn chiếc xe. Sang trọng quá, lịch sự quá! Có ai biết cho rằng người ngồi trong chiếc xe này đang chua chát từng cơn cho những bất hạnh của đời mình…
Kỳ quan tuyệt xảo nhất trần gian
Là trái tim yêu của mẹ hiền
Ðến lúc tuổi cao gần xế bóng
Vẫn thân cò vất vả triền miên
Chàng lủi thủi bước lại chiếc xe, mở cửa bước lên rồ máy rồi lại bước xuống nhìn chiếc xe. Sang trọng quá, lịch sự quá! Có ai biết cho rằng người ngồi trong chiếc xe này đang chua chát từng cơn cho những bất hạnh của đời mình…

Trời mùa thu nơi xứ người sao mà âm u quá, tôi liên tưởng đến quê hương mình mà thương mà nhớ ngập lòng … Mười chín năm xa cách quê nhà, dẫu có vài lần về thăm nhưng chỉ còn là nỗi đau thầm lặng trong tôi, nhìn mái nhà xưa, nhìn di ảnh Mẹ Cha trái tim tôi như trào lên niềm u uất, nước mắt tôi tuôn rơi làm nhạt nhòa mọi vật xung quanh !
| 5.291.887 | |
| 12 |